Sunday, October 11, 2009

vẽ tranh


Tôi vẽ tranh

những mặt người lạnh lẽo

những lòng người bạc bẽo

vẽ muôn nẻo cuộc đời tôi đã bước qua


Tôi vẽ tranh

không vẽ được thời gian vô tận

không vẽ được những nỗi lòng vương vấn

không thể nào vẽ uất hận với tàn phai


tôi muốn vẽ tranh

những lúc ngòi bút mình bất lực

bó gối nhìn vuông vức mảnh hồn tôi


những bức tranh không màu

đáng sợ hơn

những lời bộc phát

như những vết thương bỏng rát

tự mình vô ý cào cấu những niềm đau…

11.10.09

HH

Sau một đêm


Sau một đêm,

thức dậy

thấy bạn mình vẫn yêu

thấy hoa dù nở muộn

vẫn ngạt ngào sắc hương

Sau một đêm thức dậy

Thấy cô gái 30 vẫn là thiếu nữ

thách thức thời gian

dù lòng người đôi khi còn lưỡng lự

trước tháng năm dài sắp trôi qua

sau một đêm tỉnh táo hơn

đọc bài thơ em đầy tư lự

hỏi ai, người còn tiếc chút dư hương?

Sau một đêm tôi thấy mình tỉnh lại

cắn bút làm thơ

ngòi bút cạn,

chút lòng ray rứt

đã lâu rồi mới thấy được người yêu

11.10.09

HH

P.S: mình tặng em Meggi, ko biết iu ai, nhưng mà thôi mình cũng vui vì em í cũng quay lại thế giới tình iu, nghĩ lại có lẽ mình sẽ được ăn đám cưới :D

Thursday, May 7, 2009


in a sunny day







thỉnh thoảng tôi gào lên rằng mình cần thay đổi



tận đáy lòng, lại ngại những thứ tinh tươm



tôi sợ mùa xuân tan những tuyết

chồi non căng sức sống, quả trĩu cành

tôi sợ nắng tràn ngoài sân vắng

mà tim mình hoang lạnh



...nụ cười trốn ở khoảng xa

Lâu rồi tôi không làm thơ



Lâu rồi tôi không làm thơ
vì ngại mẹ tôi cười rằng thơ con cóc
vì bạn tôi bảo thơ buồn không muốn đọc
vì người sợ tôi khóc như Puskin(*)

Lâu rồi tôi không làm thơ
vì tôi vờ trốn mình bận bịu
vì tôi nhét mình vào túng thiếu
người có chịu về như mơ ước của tôi đâu ...

người bận, dăm lần thư chểnh mảng
tôi ngồi đong đếm, cái lan man
muốn gửi đôi dòng thơ hoan lạc
chỉ sợ sau lưng khuất bóng hình...

22.04.08


(*) Puskin viet nhu the nay: "Se la gi khi bien xanh kia khong con bao to Va van tho kia co nghia gi khi nha tho thieu niem dau kho" Có người từng bảo tôi đừng làm thơ nữa vì như thể lúc nào tôi cũng đau khổ. Nhưng tôi thì chả rõ, thỉnh thoảng vẫn tự hỏi mình có đau khổ không?

Tuesday, May 5, 2009


một chút riêng
có những tình cảm tôi cất riêng
gói riêng, nhét sâu, chôn kĩ
có những thứ trong đời cấm kỵ
không dám động vào sợ tấy bỏng vì đau
có những gì không fải của nhau
dù nuôi dưỡng chắt chiu - trau dồi - bồi đắp
dù bảo bọc không cho đời vùi dập
cũng nhẹ vỡ tan tành khi có chút dèm pha
có cái gì gần lại hóa xa
xa xôi vậy lại thấy nặng lòng buốt tấy
có những thứ cố giả vờ quên khuấy
lại cứ hiện về, cứ dậy sóng hồn tôi...
22:30 290908



uh tớ làm tí thơ thẩn, anh em đừng bức xúc. Báo cáo tình hình tớ ăn ngủ hơi mất điều độ nhưng tinh thần vẫn bình thường :D ko có chi đáng báo động

Giữa ...

Ở giữa nụ cười tôi
là cái nhếch môi
là trầm tư, là chiêm nghiệm
Thôi thì chịu,
đành làm kẻ cô đơn chẳng biết cười

Ở giữa nụ cười em
là rạng rỡ mắt môi
là hồng tươi cuộc sống
là mảnh trăng non... nghiêng ngã gọi mời

Ở giữa một đôi
là vạch thời gian kéo mình xa vô tận
là 20 năm dư son phấn em dùng

Giữa thời gian trôi
mình tôi đuối sức
những nụ cười không thực
xát muối vào tim nhau...

Hạ 07

Nhảm nhí thôi, đừng đọc

có những ngày
thời gian đi chậm lại
lang thang mê mãi
em cố vượt qua cuộc đời ở phía xa xôi

có những ngày
thời gian trống không
em chìm vào đâu đó
anh ở nơi nào không rõ...
để cuối giấc ngủ ngày em lại thấy mình mơ

có những ngày thơ chẳng ra thơ
đời như không giữa những lời nhạt thếch
em đi khẽ, nhẹ ngang đời chênh chếch
bóng chiều xuôi đổ mọi thứ về chăng?

có những ngày
cố ngăn cố kéo
những cơn mơ dài ra
ngày bất tận
sương mỏng, gió đùn, tuyết đổ, mặt trời rơi
trăng lơi, cây lạnh, em về co rúm
thấy nhịp tim trùng nhịp đập thời gian
có những ngày cứ đi giữa miên man
đợi cái gì phía trời xa không rõ
cứ mong gió đừng gạt em về cuối ngõ
để bóng chiều lên ít chập choạng khói mù sương

14.05.2007