Tôi vẽ tranh
những mặt người lạnh lẽo
những lòng người bạc bẽo
vẽ muôn nẻo cuộc đời tôi đã bước qua
Tôi vẽ tranh
không vẽ được thời gian vô tận
không vẽ được những nỗi lòng vương vấn
không thể nào vẽ uất hận với tàn phai
tôi muốn vẽ tranh
những lúc ngòi bút mình bất lực
bó gối nhìn vuông vức mảnh hồn tôi
những bức tranh không màu
đáng sợ hơn
những lời bộc phát
như những vết thương bỏng rát
tự mình vô ý cào cấu những niềm đau…
11.10.09
HH
